live life
Entry for May 01, 2009
by vietfov on May.01, 2009, under live life

Tháng 5
Người ta giận nắng buông dài phố
Tôi bảo, là những ngày vàng rực rỡ
Nắng nhuộm vàng không gian từ khi ngái ngủ
Nắng vẫn chiếu dọc ngang khi nhà nhà so đũa bữa cơm chiều.
Ngày vàng rực rỡ.
Lòng người cũng rạo rực yêu
Tháng 5.
Ngày nắng cháy hanh nồng.
Những buổi trưa oi ả, ve nỉ non trên cánh phượng hồng.
Mùi nắng nồng nàn
Ướp hương hoa.
![]() |
| Tháng 5 – Nắng nhuộm vàng không gian từ ngái ngủ – Ảnh minh họa: Mog |
Tháng 5.
Bằng lăng nở bung dài những ngả đường lớn nhỏ
Ai chờ gió về, đón những khoảng không màu tím?
Tím thuỷ chung lòng
Hoạ chăng như tình yêu đôi lứa?
Tháng 5.
Ngày dài lắm!
Tôi được kể rằng, ai sinh ra trong tháng 5 sẽ được sống dài,
Cùng nắng, cùng gió, cùng những loài hoa ngào ngạt hương.
Rồi ôm trọn lòng mình…như ngày tháng năm.
![]() |
| Tháng 5 – Ai chờ đón gió, đón những khoảng không màu tím – Ảnh minh họa: Tác giả bài viết cung cấp |
Tháng 5.
Tôi ấp ủ một ước mơ.
Một ước mơ tự tách vỏ mà thành.
Về một miền xa xăm đầy gió.
Thổi bung tâm sự.
Để nơi đây trở thành miền hạnh phúc.
vietnamnet.vn/blogviet
Entry for April 24, 2009 – Linh tinh tí :-)
by vietfov on Apr.23, 2009, under live life

Vừa bê một em máy tính mới kiếm được (nữa) về với cái bàn cũ, đã để em máy trước dứt áo ra đi, tình hình là ngồi trước máy lạ thì có nhiều sức ì lắm, lạ nước, lạ cái, lạ tay, lạ mắt, xài cái màn hình CRT 2 tháng đồng nghĩa với một cặp mắt vật vờ, uể oải. Mà đều có là may rồi, hiệu suất học hành từ chuỗi ngày cháy máy lận đận không được khả quan, bù lại có mấy cuộc đi chơi ở ngoài vui.
Tự cảm thấy cái việc ngồi gõ từng byte một trở nên thật vô nghĩa, bây giờ mà bẻ hướng theo con đường khác chắc sẽ nhàn rỗi và thích thú hơn. Mà cũng lạ, làm IT điện đóm dùng cũng như vậy mà hay được gọi kèm thêm chữ công nghệ cao (kiểu như tội phạm công nghệ cao) mà không biết nó cao chỗ quái nào, còn những lĩnh vực khác chắc sẽ bị gọi là công nghệ lùn.
Đi đường, kẹt xe cả một hàng rồng rắn, người đi đường khó chịu còn đây lại là cơ hội cho mấy em phát tờ bướm nhí nhéo đi dí mấy tờ giấy vụn vào mấy người đi đường, chạy tới chỗ mình thì bị mình nhún vai vì thấy nó ghét. Và rồi kẹt xe cũng là cơ hội cho vé số, cái bang hoạt động; bén thật. Bi-A đâu không thấy, chỉ thấy đầy rác.
Đi ngoài đường, trời mưa, chạy mưa chưa kịp, phút chốc đã có ngay một loạt quán cốc treo áo mưa lên bán, tài thật. Liếc trên cái cầu cũng có mấy em da trắng bóc, quần lửng, áo dây đứng che ô một mình quá lãng mạn, thì ra đó là cầu Thị Nghè.
Một buổi ca nhạc quần chúng, Twister tài trợ cho mấy chục thùng Twister cam, chai nhựa, 1 loại duy nhất, phát miễn phí. Chắc là một gói kích cầu cho sản phẩm đang ế hàng, với chiêu này thì mình uống 2 chai đã ngọt ngán cả cổ (hay 3 chai gì đó không nhớ
), lần sau có ra siêu thị thấy Twister nữa chắc cũng không buồn móc mấy tờ cụ Hồ ra mua. Còn kết quả sau buổi tài trợ thì lại là không có rác (chai lọ) đầy đường(?), bởi vì mấy cô mấy chị nhạy bén từ đâu đó trên trời rơi xuống, không mang đồng phục màu cam, đã thủ sẵn mấy bao lớn nhặt chai lọ đem bán ve chai kiếm lời. Nhạy thật.
Để ý mấy cái quán ăn thường có mấy cái tên rất dân dã, như quán Sơn Nữ với món giò sơn nữ, quán Vợ Thằng Đậu- chắc cũng có món Giò gì đó… mà đại ý chắc là cho nó khá gần gũi như Chị Tư, Cô Ba, Anh Sáu… rất được ưa chuộng để đặt tên
Rồi còn tên các ngân hàng thì rất khoái gắn kèm chữ ‘Á’, Đông Á, Nam Á, Á Đông, Á Châu, Đại Á… không rõ nhiều ý nghĩa của ‘Á’, còn đọc chữ ‘Á’ ra thấy tròn mồm mà lại tốn công căng nhiều cơ mặt nữa.
Cũng đã lắm chuyện nhiều quá rồi. Tháng 5 sắp tới, chắc sẽ tập trung cho học bài & làm bài, câu lạc bộ; còn cuối tháng này được nghỉ mấy ngày, chắc phải kiếm cái gì chơi mới được.
Bây giờ ngồi synchronizing đống data cái đã

Entry for April 15, 2009 – Hiện thực phê phán
by vietfov on Apr.14, 2009, under live life

Tháng 4 à, tháng 4 đẹp hay xấu nhỉ, aha, chưa nhớ được cái tháng 4 nào được gọi là đẹp, ít nhất là nửa đầu tháng này.
Ờ, là thế này, bị mất quả kính nhân dịp giỗ tổ Hùng Vương, laptop không có (sửa từ tháng 3 chưa xong), ngồi trước con desk mượn từ bộ case của thằng này và bộ screen của thằng kia mà đầu cứ kêu bong bong, thật khó chịu. Hệ quả, chưa có cái projects nào ra hồn cả, thậm chí chưa làm luôn.
Đăng kí *đại* cho mr. Thắng 1 quả project về Zend Framework, rồi véo von sẽ ứng dụng YUI, LDAP.. rốt cục là vẫn chưa có hứng làm; còn hứa *lèo* mấy cái webapps cho một mối quen, chủ nhật này deadline.. Thôi kệ, tối t7 làm, đã cầm tiền đâu
Exam1: Mình mua cái thẻ cào điện thoại, có kèm mã số khuyến mãi (nhân dịp năm mới chẳng hạn), Olala, trúng thưởng 10,000,000$;
Về nhà, bật laptop lên, hỡi ôi, lap cháy màn hình rồi… “Big deal! Chuyện nhỏ..”
Exam2: Điện thoại mình vừa bị dính nước, đồ án dang dở, bài tập bị điểm kém, một ngày thật stress…
Về nhà, bật laptop lên, hỡi ôi, lap cháy màn hình rồi… “Ohhhh! Wat da facking sixxx”
Như vậy thì
Vậy đó, tình cảnh của mình sẽ như exam2, một phạm trù có ghi trong sách vở trong Social Interactions, chính xác hơn là Psychology, nhắc đến là nghĩ tới một đoạn Social Engineering, hehe
“
– Anh ơi nên đặt password kiểu gì cho an toàn ạ? hic hic
+ À, chú cứ đặt cho phức tạp vào, lấy tên mẹ mình + ‘@’ + người yêu…. như anh vậy
– Dạ, em cảm ơn ạ
…
Phụp! Toi đời thằng +
“
Chỉ giả vờ làm con gà mờ mà phút chốc bạn đã có trong tay gần như tất cả.. phishing..
Đến một trường hợp cao cấp không kém, bạn đang đi mua sắm ở một cửa hàng thời trang (kính mát chẳng hạn), bạn được giới thiệu một quả kính được quảng cáo là rất phù hợp với khuôn mặt, ngẫm nghĩ trầm trồ với cái kính một hồi lâu, xem lại, giá của nó là 500k, hỡi ôi, tiếc rẻ quá… Người bán hàng nhanh trí đưa cho bạn một chiếc kính tương tự, chỉ thay đổi một chút ở mã vạch và bảo rằng con này cùng họ nhưng giá chỉ 200k thôi.. Không một chút ngần ngại, bạn hí hửng moi mấy tờ cụ Hồ ra trả cho người bán mà không biết rằng giá trị thực của nó chắc chắn không quá 50k.
Cũng hơi dài dòng, đó là cái lúc tâm trạng đang đối mặt với một thông tin khủng khiếp, nhưng rồi bất chợt quay ngoắt đi lại nhận một một giá trị thấp rất nhiều.
Một đống tài liệu nói về cái này http://cid-30b58d506cdb2e10.skydrive.live.com/browse.aspx/Public/Social%20Int… ở thời điểm này là đang uploading- Sharing is Giving
Thế đấy, tháng 4 đấy, ngồi không biết làm gì thì viết cũng không được mạch lạc cho lắm, còn gì nữa ta, tình yêu, phải rồi, mình chưa bắt gặp tình yêu, tình yêu đang ở nơi đâu nhỉ? lạ lùng thay.
Xém bấm post bài là tiêu rồi, đợt này mình đã đăng kí học tiếng Anh ở Cleverlearn và hi vọng sẽ có luồng sinh khí mới
Mong là học *thông minh* sẽ hơn hẳn những nơi học *không thông minh*; Số là mỗi lần đi apply xin thực tập thì bài Entry test toàn Failed phần thi tiếng Anh, các phần thi khác dù đề bằng tiếng Anh mà vẫn qua nhé, lạ lùng thay.
Entry for April 05, 2009 – Tuổi Đá Buồn
by vietfov on Apr.04, 2009, under live life

Trời còn làm mưa
Mưa rơi mênh mang
Từng ngón tay buồn
Em mang em mang
Đi về giáo đường ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai
Đóa hoa hồng cài lên tóc mây
Ôi đường phố dài
Lời ru miệt mài
Ngàn năm ngàn năm
Ru em nồng nàn
Ru em nồng nàn
Trời còn làm mây
Mây trôi lang thang
Sợi tóc em bồng
Trôi nhanh trôi nhanh
Như giòng nước hiền
Ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai
Đóa hoa hồng vùi quên trong tay
Ôi đường phố dài
Lời ru miệt mài
Ngàn năm ngàn năm
Ru em giận hờn
Ru em giận hờn
Trời còn làm mưa
Mưa rơi mưa rơi
Từng phiến băng dài
Trên hai tay xuôi
Tuổi buồn em mang
Đi trong hư vô
Ngày qua hững hờ
Trời còn làm mưa
Mưa rơi mưa rơi
Từng phiến mây hồng
Em mang trên vai
Tuổi buồn như lá
Gió mãi cuốn đi
Quay tận cuối trời
Trời còn làm mưa
Mưa rơi thênh thang
Từng gót chân trần
Em quên em quên
Ôi miền giáo đường
Ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai
Đóa hoa hồng tàn hôn lên môi
Em gầy ngón dài
Lời ru miệt mài
Ngàn năm ngàn năm
Ru em muộn phiền
Ru em bạc lòng
link: http://media.tuoitre.com.vn/Media/music/Mp3/vt12-tuoidabuon.mp3
Entry for August 07, 2008
by vietfov on Aug.06, 2008, under live life

Tom bước bộ trên đường bỗng ngước nhìn cái cột điện, rồi đứng như trời trồng.
Bà già đi chợ, ngang qua, thấy lạ, hỏi hỏi không thấy Tom trả lời, đoạn rồi bà lão cũng đứng nhìn xem cái cột điện nó có điều gì bí ẩn…
Thấy vậy, ông cảnh sát gần đấy tức tốc chạy tới, móc điện thoại gọi ngay cho lính cứu hoả, anh taxi hốt hoảng cũng điện thoại cho bệnh viện, bà bán nước ngồi bên cạnh hô hoán gọi xe/người tới ứng cứu, chị phóng viên phone ngay cho toà soạn và yêu cầu một ekíp làm phóng sự đến gấp…
Người người qua đường hiếu kì, thi nhau kéo tới xem thực hư câu chuyện, họ gọi cả người thân theo cùng, và một đồn mười, mười đồn một… trăm, dường như không ai muốn bỏ lỡ một biến cố sắp sửa xảy ra… Phút chốc, dòng người đã kéo dài hàng kilômét..
Đám đông ngày một… đông dần, Tom khịt khịt mấy cái: “Lại chảy máu cam rồi”, anh lặng lẽ rời khỏi đám đông. Sau đó có tin đồn rằng, một đội chống khủng bố xuyên quốc gia đã được điều động tới…
Chúng ta đang sống trong một thời đại đầy rẫy tin đồn, người người lồng lộn theo một dạng ý thức vô định hình, gồng mình kiếm thú vui theo cơn gió, có thể đó là một bản năng vốn có của con người?
– Tin đồn giá xăng tăng
– Tin đồn chuyển nhượng cầu thủ
– Tin đồn cá nhân, mưu đồ nham hiểm
– Tin đồn và tin đồn…
Và rồi buổi sáng nọ, một vị khách lạ mặt gõ cửa nhà chúng ta và nói: “Chào bạn, tôi là Tin đồn, tôi là ảo, tôi không có thật..”

