live life
Chúc mừng năm mới Canh Dần 2010
by vietfov on Feb.14, 2010, under Football, IT, Relaxation, Uncategorized, live life
Leave a Comment more...Sống để được…ghét?
by vietfov on Jan.26, 2010, under live life
Bài viết gốc được đăng trên blog Mr Wang Says So từ… tháng 8 – 2008, VietNamNet dịch, đăng lên và được mình 100% đăng lại. Xuyên suốt bài viết là một loạt hiệu ứng ngược, và những hiệu ứng ngược này có vẻ rất hiệu quả ở mức độ hấp dẫn của nó. Ý nghĩa ngang tàng, hiện đại, hài hước, tinh tế & thâm thuý.
Bài phát biểu của Adrian Tan (một luật sư tranh tụng người Singapore) tại lễ tốt nghiệp của Trường Nanyang Technological University (Singapore).
Đừng đặt cuộc sống trong giới hạn của những người trung bình
Thật là một vinh dự lớn lao khi được dành mười phút phát biểu tại đây mà chẳng lo bị phản bác, mỉa mai hay trả thù. Tôi nói điều này với tư cách một người Singapore và hơn hết là với tư cách một người chồng.
Vợ tôi là một người tuyệt vời, hoàn hảo ở mọi khía cạnh duy chỉ ngoại lệ một điều. Cô ấy là biên tập viên của một tờ tạp chí. Cô ấy kiếm sống nhờ “sửa lưng” người khác. Cô ấy đã mài dũa kỹ năng chuyên môn của mình hơn một phần tư thế kỷ, chủ yếu nhờ luyện tập tại nhà qua những cuộc trao đổi giữa hai vợ chồng.
Nói dễ hiểu hơn, tôi là một luật sư tranh tụng. Tôi dành thời gian mỗi ngày để chỉ ra sai lầm của người khác. Tôi kiếm sống bằng việc phản bác.
Dẫu vậy đời sống hôn nhân của chúng tôi vẫn cực kỳ hạnh phúc. Đơn giản vì mỗi khi có cuộc tranh cãi giữa một biên tập viên và một luật sư, kẻ chiến thắng không ai khác ngoài vợ.
Và chính thế nên tôi muốn bắt đầu bài này bằng một lời khuyên nhỏ cho cánh mày râu: một khi đã chinh phục được trái tim nàng, bạn chẳng nhất thiết phải chinh phục nốt mấy cuộc tranh luận.
Hôn nhân được coi là một dấu mốc của cuộc đời. Một số trong các bạn đã kết hôn. Một số chưa từng kết hôn. Một số sẽ kết hôn. Một số rất thích tận hưởng trải nghiệm này và sẽ kết hôn nhiều, nhiều lần nữa. Cũng tốt thôi.
Dấu mốc lớn tiếp theo trong cuộc đời các bạn là ngày hôm nay: lễ tốt nghiệp. Kết thúc quá trình giáo dục. Hoàn tất việc học.
Có một lời nói dối vĩ đại mà các bạn có thể đã được nghe, rằng “Học tập là hành trình cả đời”. Rồi vì lẽ đó mà bạn sẽ học nữa, lấy bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ, rồi giáo sư, cứ thế. Bạn biết ai đã nói với bạn như thế chứ? Giáo viên. Bạn không thấy có chút mâu thuẫn quyền lợi nào ở đây sao? Dù gì đi nữa thì đây cũng là thị trường giáo dục. Họ sẽ ra sao nếu thiếu các bạn? Họ cần những khách hàng thường xuyên.
[ . . . . ]
Các bạn có thể đang mong mỏi tới ngày đi làm, tìm được tình yêu, kết hôn, gây dựng gia đình. Những sinh viên như các bạn ắt hẳn trông đợi một công việc lương cao, nơi mà bạn phải làm quần quật với một mớ trách nhiệm.
Đó là những gì được trông mong, hy vọng. Và nếu các bạn sống đúng y như thế, thật sự quá sức lãng phí.
Nếu các bạn trông đợi như thế, các bạn sẽ tự giới hạn mình. Các bạn sẽ sống cuộc đời bị bao bọc trong ranh giới được đặt ra bởi những người trung bình. Tôi không có ý đánh giá họ. Nhưng không ai nên khát khao trở thành họ. Các bạn chẳng cần phải bỏ ra bấy nhiêu năm học hỏi từ bao con người ưu tú của Singapore để chuẩn bị tinh thần trở thành kẻ trung bình.
Cái các bạn nên chuẩn bị tinh thần là Đời, là một mớ hỗn độn. Bạn chẳng thể trông mong bất cứ điều gì từ nó. Đời là bất công. Tất cả vốn dĩ đã không cân bằng. Đời là bất khả khống chế. Mọi điều tốt xấu cứ thế ập đến từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc. Tấm bằng là lá chắn yếu ớt bao bọc bạn trước số phận.
Điều đầu tiên và quan trọng nhất: đừng làm việc
Công việc là thứ miễn cưỡng, là thứ không ai mong muốn.
Công việc có thể giết bạn. Người Nhật có từ “Karoshi” để chỉ việc tử vong vì làm việc quá sức. Đó là hậu quả rõ ràng nhất của công việc. Nó còn có thể giết bạn theo nhiều cách khác. Nếu bạn làm việc, ngày này qua ngày khác, tâm hồn bạn sẽ bị bào mòn từng chút từng chút một, rã ra cho đến khi chẳng còn lại gì. Một hòn đá chỉ còn trơ lại cát và bụi.
[ . . ]
Đừng lãng phí phần lớn cuộc đời để làm thứ mình không thích cốt để hưởng tí an nhàn chút tuổi già. Bạn có thể không bao giờ chạm được tới cái đích đó.
Hoãn cái ham muốn tìm một công việc lại. Thay vì thế, hãy vui chơi. Tìm một thứ mà bạn hứng thú. Thực hiện nó. Lặp đi lặp lại. Rồi bạn sẽ giỏi vì hai lý do: bạn thích nó, và bạn làm nó thường xuyên. Sớm muộn gì thì nó cũng có giá trị.
Tôi thích tranh luận, và tôi yêu ngôn ngữ. Vì thế tôi trở thành luật sư. Tôi thích nó và thậm chí có thể làm không công. Nếu không trở thành luật sư, tôi cũng sẽ chọn một nghề liên quan đến viết lách – một nhà báo thể thao chẳng hạn.
Vậy các bạn nên làm gì? Hãy tìm một chỗ cho riêng mình. Tôi nghĩ việc tìm kiếm chẳng hề khó khăn với các bạn. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn hẳn đã biết mình muốn làm gì. Sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu các bạn không thể ngăn mình theo đuổi đam mê. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn nên biết thứ mình hứng thú.
Hãy tìm một thứ truyền động lực cho bạn, thiêu đốt bạn, trở thành đam mê của bạn. Mỗi ngày, bạn phải tỉnh dậy mang trong mình nhiệt huyết không ngừng nghỉ. Nếu không, bạn hẳn đang làm việc.
Đa số các bạn trong tương lai sẽ phải tham gia vào nhiều loại hoạt động giao tiếp. Tôi có một thông điệp thứ hai: hãy thận trọng với sự thật. Có rất nhiều thời điểm nguy hiểm, tuyệt nhiên không thể nói hay viết ra sự thật. Nó có khả năng xúc phạm và làm tổn thương ghê gớm, rồi bạn sẽ nhận ra rằng: với những người càng gần gũi bao nhiêu, bạn càng phải thận trọng bấy nhiêu để che giấu sự thật. Thường thì im lặng là một tính tốt. Nó còn là một kỹ năng tuyệt vời. Đứa con nít nào cũng có thể bật ra sự thật trước khi lường tới hệ quả. Phải rất trưởng thành mới có khả năng trân trọng giá trị của sự im lặng.
Để có thể che giấu sự thật, bạn trước hết phải thừa nhận nó. Phải tuyệt đối trung thực với bản thân. Đừng bao giờ cố qua mặt kẻ trong gương.
Tôi đã bảo rằng các bạn không nên làm việc, tránh nói ra sự thật. Giờ thêm một điều nữa: hãy cố “được” ghét.
Nó không dễ như bạn tưởng. Bạn có biết ai ghét bạn không? Tất cả những vĩ nhân có đóng góp vào lịch sử nhân loại đều đã từng bị ghét, không phải bởi một người, mà thường là rất nhiều người. Sự căm ghét lớn đến mức những vĩ nhân này bị xa lánh, lăng mạ, giết hại hay trong một trường hợp nổi tiếng, bị đóng đinh vào thập tự.
Không nhất thiết phải xấu xa mới bị ghét. Một người có thể bị ghét vì cố gắng thực hiện lẽ phải theo tiếng nói của bản thân. Thật sự quá dễ để được yêu mến, bạn chỉ cần tỏ ra dễ tính và ít giữ chính kiến. Dần dà an phận là một kẻ trung bình. Hẳn bạn không muốn thế. Trên thế giới có rất rất nhiều kẻ tồi tệ, và nếu bạn không chống lại họ, bạn sẽ tồi tệ giống như họ. Quá được yêu mến là dấu hiệu chứng tỏ bạn đang đi sai đường.
Điều cuối cùng: hãy yêu đi
Tôi không nói “được yêu”. Nó cần đánh đổi quá nhiều. Nếu một người chủ động thay đổi vẻ ngoài, tính cách và giá trị bản thân, họ có thể được bất cứ ai yêu.
Tôi khuyến khích bạn yêu một người. Nghe có vẻ hơi quái. Bạn có thể cho rằng nó phải xảy đến tự nhiên mà không cần cân nhắc. Sai lầm. Xã hội hiện đại chống lại tình yêu. Chúng ta soi mọi người dưới lăng kính hiển vi hòng tìm ra thiếu sót và nhược điểm của họ. Thật quá dễ dàng để tìm một lý do không yêu ai đó, hơn là làm ngược lại. Chỉ cần duy nhất một lý do để từ chối. Tình yêu lại đòi hỏi sự chấp nhận toàn diện.
Yêu một người có rất nhiều lợi ích. Đó là sự ngưỡng mộ, học hỏi, thu hút và, cho những ai thích từ hay hơn, thứ mà chúng ta gọi là hạnh phúc. Khi đang yêu ai đó, chúng ta cố gắng hoàn thiện bản thân ở mọi khía cạnh. Chúng ta nhận ra sự tầm thường của vật chất. Chúng ta vui khi là con người. Yêu thương có lợi cho tâm hồn.
Yêu một người vì lẽ đó rất quan trọng, và cũng quan trọng không kém là chọn đúng người để yêu. Tình yêu không đến ngẫu nhiên, từ cái nhìn đầu tiên, tại một sàn nhảy đông đúc. Nó vươn mình chậm rãi, cắm rễ trước khi chia cành và đơm hoa. Nó không phải ngọn cỏ dại yếu ớt, mà là thân cây đủ khỏe mạnh để đương đầu gió bão.
Bạn sẽ nhận ra, khi có một ai đó để yêu, khuôn mặt sẽ chẳng quan trọng bằng trí óc, cơ thể sẽ chẳng quan trọng bằng trái tim.
Bạn cũng sẽ nhận ra chẳng có nỗi đau nào quá lớn khi yêu thương không được đáp lại. Bạn làm mọi thứ không phải để được đền đáp.
Cuối cùng, bạn sẽ nhận ra yêu thương ai đó vốn chẳng thể đo lường. Hoặc là yêu với từng tế bào trong cơ thể mà chẳng hề hối tiếc, hoặc là không gì cả.
Đừng làm việc. Tránh nói ra sự thật. Cố “được” ghét. Yêu một ai đó. Bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn.
*
[Trần Lê Anh Minh (dịch) - VNN]
TEAM WORK***
by vietfov on Nov.23, 2009, under live life
This is a story about four people named : EVERYBODY, SOMEBODY, ANYBODY and NOBODY.
There was an important job to be done and EVERYBODY was sure that SOMEBODY would do it.
ANYBODY could have done it , but NOBODY did it..
SOMEBODY got angry about that , because it was EVERYBODY’s job.
EVERYBODY thought ANYBODY could do it, but NOBODY realized that EVERYBODY wouldn’t do it.
It ended up that EVERYBODY blamed SOMEBODY when NOBODY did what ANYBODY could have done
Entry for May 01, 2009
by vietfov on May.01, 2009, under live life

Tháng 5
Người ta giận nắng buông dài phố
Tôi bảo, là những ngày vàng rực rỡ
Nắng nhuộm vàng không gian từ khi ngái ngủ
Nắng vẫn chiếu dọc ngang khi nhà nhà so đũa bữa cơm chiều.
Ngày vàng rực rỡ.
Lòng người cũng rạo rực yêu
Tháng 5.
Ngày nắng cháy hanh nồng.
Những buổi trưa oi ả, ve nỉ non trên cánh phượng hồng.
Mùi nắng nồng nàn
Ướp hương hoa.
![]() |
| Tháng 5 – Nắng nhuộm vàng không gian từ ngái ngủ – Ảnh minh họa: Mog |
Tháng 5.
Bằng lăng nở bung dài những ngả đường lớn nhỏ
Ai chờ gió về, đón những khoảng không màu tím?
Tím thuỷ chung lòng
Hoạ chăng như tình yêu đôi lứa?
Tháng 5.
Ngày dài lắm!
Tôi được kể rằng, ai sinh ra trong tháng 5 sẽ được sống dài,
Cùng nắng, cùng gió, cùng những loài hoa ngào ngạt hương.
Rồi ôm trọn lòng mình…như ngày tháng năm.
![]() |
| Tháng 5 – Ai chờ đón gió, đón những khoảng không màu tím – Ảnh minh họa: Tác giả bài viết cung cấp |
Tháng 5.
Tôi ấp ủ một ước mơ.
Một ước mơ tự tách vỏ mà thành.
Về một miền xa xăm đầy gió.
Thổi bung tâm sự.
Để nơi đây trở thành miền hạnh phúc.
vietnamnet.vn/blogviet
Entry for April 24, 2009 – Linh tinh tí :-)
by vietfov on Apr.23, 2009, under live life

Vừa bê một em máy tính mới kiếm được (nữa) về với cái bàn cũ, đã để em máy trước dứt áo ra đi, tình hình là ngồi trước máy lạ thì có nhiều sức ì lắm, lạ nước, lạ cái, lạ tay, lạ mắt, xài cái màn hình CRT 2 tháng đồng nghĩa với một cặp mắt vật vờ, uể oải. Mà đều có là may rồi, hiệu suất học hành từ chuỗi ngày cháy máy lận đận không được khả quan, bù lại có mấy cuộc đi chơi ở ngoài vui.
Tự cảm thấy cái việc ngồi gõ từng byte một trở nên thật vô nghĩa, bây giờ mà bẻ hướng theo con đường khác chắc sẽ nhàn rỗi và thích thú hơn. Mà cũng lạ, làm IT điện đóm dùng cũng như vậy mà hay được gọi kèm thêm chữ công nghệ cao (kiểu như tội phạm công nghệ cao) mà không biết nó cao chỗ quái nào, còn những lĩnh vực khác chắc sẽ bị gọi là công nghệ lùn.
Đi đường, kẹt xe cả một hàng rồng rắn, người đi đường khó chịu còn đây lại là cơ hội cho mấy em phát tờ bướm nhí nhéo đi dí mấy tờ giấy vụn vào mấy người đi đường, chạy tới chỗ mình thì bị mình nhún vai vì thấy nó ghét. Và rồi kẹt xe cũng là cơ hội cho vé số, cái bang hoạt động; bén thật. Bi-A đâu không thấy, chỉ thấy đầy rác.
Đi ngoài đường, trời mưa, chạy mưa chưa kịp, phút chốc đã có ngay một loạt quán cốc treo áo mưa lên bán, tài thật. Liếc trên cái cầu cũng có mấy em da trắng bóc, quần lửng, áo dây đứng che ô một mình quá lãng mạn, thì ra đó là cầu Thị Nghè.
Một buổi ca nhạc quần chúng, Twister tài trợ cho mấy chục thùng Twister cam, chai nhựa, 1 loại duy nhất, phát miễn phí. Chắc là một gói kích cầu cho sản phẩm đang ế hàng, với chiêu này thì mình uống 2 chai đã ngọt ngán cả cổ (hay 3 chai gì đó không nhớ
), lần sau có ra siêu thị thấy Twister nữa chắc cũng không buồn móc mấy tờ cụ Hồ ra mua. Còn kết quả sau buổi tài trợ thì lại là không có rác (chai lọ) đầy đường(?), bởi vì mấy cô mấy chị nhạy bén từ đâu đó trên trời rơi xuống, không mang đồng phục màu cam, đã thủ sẵn mấy bao lớn nhặt chai lọ đem bán ve chai kiếm lời. Nhạy thật.
Để ý mấy cái quán ăn thường có mấy cái tên rất dân dã, như quán Sơn Nữ với món giò sơn nữ, quán Vợ Thằng Đậu- chắc cũng có món Giò gì đó… mà đại ý chắc là cho nó khá gần gũi như Chị Tư, Cô Ba, Anh Sáu… rất được ưa chuộng để đặt tên
Rồi còn tên các ngân hàng thì rất khoái gắn kèm chữ ‘Á’, Đông Á, Nam Á, Á Đông, Á Châu, Đại Á… không rõ nhiều ý nghĩa của ‘Á’, còn đọc chữ ‘Á’ ra thấy tròn mồm mà lại tốn công căng nhiều cơ mặt nữa.
Cũng đã lắm chuyện nhiều quá rồi. Tháng 5 sắp tới, chắc sẽ tập trung cho học bài & làm bài, câu lạc bộ; còn cuối tháng này được nghỉ mấy ngày, chắc phải kiếm cái gì chơi mới được.
Bây giờ ngồi synchronizing đống data cái đã




